Nghỉ đẻ ôm con nằm nhà, tôi nhận ra: Đàn bà không có tiền thì làm gì có quyền lên tiếng!

11/07/2019 09:03

Vợ chồng tôi lấy nhau khi tôi đã có bầu ở tháng thứ 3. Tất nhiên, chúng tôi không phải dạng cưới chạy bầu như nhiều cặp đôi khác. Chuyện có con là điều cả 2 đứa đều muốn vì năm nay là năm đẹp và chúng tôi cũng yêu nhau đến 4, 5 năm rồi. 


Sau khi về nhà chồng, tôi vẫn đi làm, cơm nước như bình thường. Nhưng đến khi bầu tháng thứ 5, một lần đi làm về, tôi bị tai nạn nhẹ. Em bé trong bụng may mắn giữ được nhưng cũng bị động. Bác sĩ cũng khuyên nên ở nhà khoảng 1, 2 tuần để nghỉ ngơi cho ổn định. Chồng tôi thấy thế thì bảo vợ: “Thôi em nghỉ làm ở nhà luôn đi. Rồi lúc gì đẻ xong con ổn rồi đi làm lại. Vì mấy cái đồng bạc mà nguy hiểm cho con”.
 
Từ hôm ấy, tôi nghe lời chồng và xin nghỉ ở công ty. Lúc đầu, tôi cứ nghĩ mình là người phụ nữ có phúc, được chồng thương yêu. Nhưng đến khi mòn mặt ở nhà rồi, tôi mới biết cái gì cũng có giá của nó cả.
 
Chỉ việc ở nhà ăn nằm rồi được chồng đưa tiền hàng tháng công nhận là sướng thật nhưng cùng với đó, tôi bị mất đi nhiều quyền lợi và cả sự tôn trọng của người đầu gối tay ấp. Bao năm đi làm, tôi cũng có khoản tiền tiết kiệm nhất định, nhưng tiền đó, tôi để phòng thân là 1 và dành cho lúc con ra đời là 2.
 
Thế nên mọi chi tiêu trong nhà, tôi phải ngửa tay xin chồng hết. Thời gian đầu, mọi thứ vẫn còn bình thường. Sau đó, tôi nhận ra chồng bắt đầu khó chịu, khất lần mỗi khi phải đưa tiền cho vợ. Anh cứ hoạnh họe tôi mỗi khoản chi tiêu dù tôi chẳng tiêu pha gì cho bản thân cả. Tất cả đều dành bồi bổ cho đứa con trong bụng hay sinh hoạt phí hàng ngày.
 
Nhiều hôm đưa tiền cho vợ, chồng tôi cứ đếm đi đếm lại, rút ra thụt vào rồi cằn nhằn: “Tiêu vừa vừa thôi, đã không đi kiếm tiền thì phải biết tiết kiệm, đừng có vung tay quá trán". Cái cách anh nói chuyện, đối xử với vợ khiến tôi cảm thấy mình như 1 đứa ăn bám, như 1 cục nợ đeo lấy chân chồng vậy. Chưa bao giờ, tôi thấy mình rẻ rúng đến như thế.
 

 
Mâu thuẫn chỉ lên đến đỉnh điểm khi mà hôm ấy, tôi bàn với chồng nên đẻ ở viện nào. Tôi thì muốn đẻ ở viện quốc tế cho sạch sẽ, rộng rãi, chất lượng dịch vụ tốt. Khoản tiền tiết kiệm riêng của tôi gửi ở ngân hàng cũng chỉ để dành cho dịp này. Nhưng chồng không để tôi kịp nói cho hết câu thì đã gào mồm lên: “Gớm nữa, đẻ đâu chẳng được. Không có tiền mà cứ bày đặt ý kiến này nọ, sốt hết cả ruột. Chọn bệnh viện nào, tự khắc anh tìm hiểu”.
 
Lần đấy, tôi thực sự giận chồng. Mặt tôi đỏ bừng lên, 2 tai nóng hầm hập vì quá ức. Tôi không nói gì, lên luôn phòng thu dọn đồ đạc rồi bỏ về nhà mẹ đẻ, mặc chồng cuống quýt chạy theo xin lỗi. Hôm đấy, tôi gọi điện nói thẳng với chồng những uất ức suốt thời gian vừa qua và nói thẳng mặt anh coi thường vợ vừa vừa thôi.
“Nếu anh còn có cái thái độ ấy thì em sẵn sàng làm mẹ đơn thân luôn”, tôi tuyên bố với chồng.
 
Sau đó, chồng tôi phải năn nỉ ỉ ôi, rồi xin lỗi trước mặt bố mẹ vợ thì tôi mới chịu về nhà. Sau khi sinh con xong, lúc con cứng cáp thì tôi cũng đi làm lại luôn.
 
Một lần nghỉ đẻ ở nhà đã cho tôi một bài học quá sâu sắc: Đàn bà mà không có tiền thì cũng mất quyền lên tiếng. Và cái câu: “Ở nhà anh nuôi” của đàn ông đúng là chẳng thể nào tin tưởng được.

Mẹ bầu bí ở nhà dưỡng thai vẫn kinh doanh online hốt bạc triệu nhờ Khóa học kinh doanh online với số vốn 0 đồng 
Bình luận

Bài viết khác:

Từ khóa tìm kiếm nhiều

Fanpage Infobeauty